Tìm việc bị lừa làm gái bán dâm

Sinh viên tìm việc bị lừa làm gái bán dâm

 

Tự truyện của nạn nhân bị buôn bán trở về (Phần 1):

Hy vọng có một tháng hè để làm thêm kiếm tiền cho năm học mới, cô sinh viên một trường Cao đẳng không ngờ mình bị lừa bán sang Trung Quốc với giá 30,5 triệu đồng. Mặc cho cô quỳ xuống van xin nhưng “má mì” vẫn lạnh tanh dù trước đây bà ta cũng từng bị lừa bán rồi bị buộc làm gái…

Ảnh chỉ mang tính minh họa.

Nguyễn Bảo L. sinh ra trong một gia đình nông thôn nghèo ở ngoại thành Hà Nội. Quê em, cùng với sự nghèo khó về kinh tế là tư tưởng trọng nam, khinh nữ, khiến người mẹ sinh được bảy cô con gái như mẹ L vô cùng khổ sở.

Mẹ L suốt ngày bị chồng và mẹ chồng chửi mắng, đánh đập. Cả gia đình gần chục miệng ăn chỉ trông vào mấy sào ruộng nên kinh tế lúc nào cũng trong cảnh được bữa sáng lại lo bữa tối. Ba chị gái của L đều phải nghỉ học sớm đi làm thêm giúp bố mẹ.

Năm 2005, L tốt nghiệp THPT thi đỗ vào một trường Cao đẳng. L vừa đi học vừa làm thêm. Hai năm học trôi qua, mùa hè năm 2007 đến, L lại hy vọng có một tháng hè để làm thêm kiếm tiền cho năm học mới, nhưng từ việc làm thêm này mà cuộc đời em rẽ sang hướng khác.

L có một người bạn tên H, bỏ học từ năm lớp 9 lấy chồng và thuê nhà ở Hà Nội. H làm việc cho một Cty môi giới việc làm và giới thiệu cho L biết có một gia đình cần tìm người đóng hộp hoa quả ở các tỉnh về Hà Nội bán, tiền công 50.000 đồng/ngày. L nghe bạn nói, liền đồng ý ngay.

“Sáng 11-6-2007, một người phụ nữ gọi cho tôi xưng tên là X, nói đã được nghe H nói về việc tôi muốn tìm việc và hẹn tôi ra cổng chợ Long Biên gặp mặt, nếu ưng thì đi làm luôn”, L kể lại.

Gặp L, X cho biết nếu đồng ý thì đi làm thử một ngày, nếu không thì thôi. Nói rồi, X rủ tôi vào chợ Đồng Xuân mua nón cho công nhân hái quả vì mùa hè nắng nóng. Xem đồ một lượt, X kêu khát nước và rủ tôi đi uống nước ở một quán gần gầm cầu Chương Dương.

Lúc này, tôi bảo X cứ gọi nước đi, để tôi đi gọi điện về nhà cho chị gái biết trưa không về ăn cơm. Khi tôi quay lại đã thấy hai cốc nước mía gọi sẵn trên bàn, nên uống một cốc.

Uống xong, khoảng 11 giờ, X gọi một taxi hiệu Mai Linh biển số 29X-9265 và bảo: “Nắng thế này, chị em mình đi taxi cho đỡ vất vả”. Tôi theo X lên xe và không rõ mình thiếp đi như thế nào, chỉ biết khi tỉnh dậy thì đã 16 giờ và thấy mình đang ở Lạng Sơn, chứ không phải là Bắc Giang.

Tôi biết mình đã bị lừa nhưng đã muộn! Mọi hành động đều bị canh chừng, giám sát chặt chẽ. Nhá nhem tối, họ đưa tôi vượt biên sang Trung Quốc và đón taxi đến trước cổng một khách sạn lớn ở Linh Sơn. Đến nơi, X bảo tôi ở lại cùng người phụ nữ tên Y, còn X cùng người đàn ông tên Hải đi mua đồ ăn.

Đến ba giờ sáng, ông Hải dẫn thêm hai cô gái khác về. Lúc này, Y mới chính thức đọc lệnh: “X đã bán mày cho tao với giá 30,5 triệu đồng, từ nay mày phải làm gái kiếm tiền cho tao, nếu không ngoan ngoãn nghe lời, tao sẽ bán vào rừng sâu cho những ông già lấy làm vợ, cả đời không còn đường quay về”.

Mặc cho tôi quỳ xuống van xin cho tôi gọi điện cho bố mẹ đem tiền đến chuộc về nhưng Y lạnh tanh. Sau này, tôi được biết Y cũng là người có hoàn cảnh như tôi, lúc trẻ bị lừa bán rồi bị buộc làm gái, nhưng về sau lại thành kẻ bất nhân, lừa bán người khác. Sau hơn một tuần, tôi bắt đầu phải “đi khách”. Rồi những ngày sau đó, ngày nào chúng tôi cũng phải tiếp khách từ sáng đến đêm.

Khi tôi kể đến đây, chắc mọi người sẽ nghĩ sao tôi không trốn đi, không báo công an? Nhưng mỗi khi làm được tiền, chúng tôi phải nộp hết cho chủ, không được giữ lại đồng lẻ nào. Không tiền, không biết tiếng thì có chạy được ra đường cũng chẳng cầu cứu được ai. Nhìn lên trời là trời Trung Quốc, nhìn xuống đất cũng là đất người ta, tôi quyết phải sống để ít nhất cũng phải gặp lại bố mẹ, anh em một lần rồi chết ở Việt Nam.

Đến năm 2008, Công an Trung Quốc kiểm tra nghiêm ngặt các nhà nghỉ, bọn xã hội đen thu tiền bảo kê quá cao, nên những vụ chém giết lẫn nhau giữa chủ nuôi gái và bảo kê đêm nào cũng diễn ra. Tú bà Y dẫn chúng tôi chạy lên chạy xuống nhiều nơi, khi thì ở khách sạn lớn, khi lánh vào tận rừng sâu, núi thẳm, cuộc sống thiếu thốn, khổ cực vô cùng. Cuối cùng, vợ chồng Y đưa chúng tôi đến một ngôi làng nhỏ cách Linh Sơn khoảng hơn 400 km.

Khách đông, lòng tham nổi lên, vợ chồng Y mua thêm hai cô gái nữa là H, 22 tuổi, quê ở Hưng Yên và N, 19 tuổi, quê ở Hải Phòng về, rồi mua cả em P mới 13 tuổi.

Một hôm, vợ chồng Y đưa P đi tiếp khách ở nơi khác thì xe ô tô bị bắn tốc độ phải dừng lại, P liền nhân cơ hội kêu cứu nên được CA Trung Quốc đưa về đồn. P khai, ngoài em còn có bốn cô gái bị giam giữ và bán dâm nên khoảng bảy giờ tối hôm đó, chúng tôi được CA đưa về đồn CA Liễu Châu, lấy lời khai rồi lại đưa về Trại tạm giam Liễu Châu. Sau hai tháng tạm giam, chúng tôi được đưa về Bằng Tường, rồi được CA Bằng Tường đưa ra biên giới để chúng tôi tự về.

Khi ra biên giới Việt Trung, nhìn phía trước mặt là con đường mòn nhỏ, xung quanh rậm rạp mà phía dưới có nhiều cửu vạn nhìn chúng tôi với ánh mắt dò xét, dường như họ chỉ chờ chúng tôi bước xuống là sẽ ập đến bắt lại rồi bán. Quá sợ hãi, chúng tôi không dám đi xuống con đường mòn đó, mà xin các chú CA Trung Quốc đưa chúng tôi về giao cho CA Việt Nam.

Mấy người CA Trung Quốc đưa cả bọn trở lại xe rồi chở sang một cửa khẩu khác. Cuối cùng, bốn người chúng tôi đi theo lối mòn, vừa đi vừa chạy, vừa lo sợ không biết có bị lừa không, có về được Việt Nam không!

Chạy được một quãng đường dài, chúng tôi lại bị một nhóm người khá hung tợn chặn lại đòi lệ phí: “Chúng mày không nộp tiền thì đừng hòng xuống núi”. Chúng tôi đành phải góp mỗi người 20 đồng tiền Trung Quốc (số tiền ít ỏi giấu được để dành đi xe). Lấy được tiền, nhóm người kia để chúng tôi đi xuống núi, rồi tìm về Lạng Sơn.

Tôi chia tay mọi người, bắt xe ô tô về Lục Bình, Lạng Sơn khi trong túi chỉ còn 5.000 đồng. Tôi tìm đến bưu điện nháy máy cho chị gái, nói vỏn vẹn một câu “chị gọi lại cho em ngay”. Chị tôi gọi lại, hỏi nơi tôi đang ở rồi ngay trong ngày, bố và chị gái lên Lạng Sơn đón tôi về Hà Nội.

Đến nay, tôi đã về nước được hơn một năm, nhưng rất ít về quê vì sợ sự soi mói của mọi người. Tháng 6-2010, tôi được giới thiệu đến Ngôi nhà Bình yên, được hỗ trợ nơi ăn ở, chăm sóc sức khỏe, hỗ trợ học nghề…

Tôi muốn chia sẻ để mọi người biết, thủ đoạn bất lương của bọn lừa đảo để tránh. Hãy tìm hiểu thật kỹ khi xin việc mà được hứa hẹn công việc nhẹ nhàng, mức lương hấp dẫn, về những cơ hội đi du lịch nước ngoài… và trang bị cho mình hiểu biết về các hiểm họa, các vấn nạn xã hội có thể xảy ra.

 

Theo Phương Thảo
Pháp luật&Xã hội

 

Tự truyện của nạn nhân bị buôn bán trở về (Phần 2):

Đánh chết cô gái bỏ trốn để ‘dằn mặt’ gái mại dâm

 

Để dằn mặt tất cả những ai có ý định bỏ trốn chủ chứa bắt các cô gái chứng kiến cảnh một chị định trốn về Việt Nam bị bắt lại, bị đánh và chém chết. Một chị khác không chịu tiếp khách, bị ông chủ sai đàn em lột quần áo, hai tay bị treo lên cửa sổ rồi dùng roi điện quật liên tục…

Ảnh chỉ mang tính minh họa.

Không lâu sau mẹ tôi đi bước nữa và bố tôi cũng vậy, mỗi người đều có gia đình riêng nên sự quan tâm dành cho hai đứa con riêng chúng tôi cứ nhạt dần.

Tôi là Triệu Thị N., người H’Mông, sinh trưởng trong một gia đình nghèo ở Tuyên Quang, nghèo đến mức cái giếng nước ăn cũng không có chứ chưa nói đến điện thắp sáng. Vì không có nước nên mỗi ngày tôi phải đi gánh chín gánh nước từ nhà bác về cho cả gia đình dùng.

Đường xa, chân mỏi, khó nhọc nhưng điều làm tôi buồn nhất không phải gì gia cảnh quá nghèo mà bởi gia đình không hạnh phúc. Bố thì nghiện rượu, suốt ngày lại bài bạc, đánh đập mẹ. Cú sốc đầu tiên đến với tôi là không thể chịu đựng được những trận đòn của bố, mẹ đã bỏ chúng tôi ra đi khi tôi vừa vào lớp một và em trai tôi đang học mẫu giáo.

Không lâu sau mẹ tôi đi bước nữa và bố tôi cũng vậy, mỗi người đều có gia đình riêng nên sự quan tâm dành cho hai đứa con riêng chúng tôi cứ nhạt dần. Mẹ tôi thương con nhưng quá nghèo khó nên không thể cưu mang hai chị em tôi được, cuối cùng chúng tôi lại về sống với bố.

Hai chị em tôi vô cùng khổ sở, ăn đói, mặc rét vì bố tôi chỉ dành tình cảm cho đứa con chung với dì, thường xuyên đánh đập tôi, còn dì tôi thường chì chiết chúng tôi là “mẹ mày bỏ chồng theo trai, rồi mày cũng giống mẹ mày thôi”, khiến tôi rất uất ức và con bé quê mùa 14 tuổi như tôi mong sớm được thoát khỏi gia đình.

Một ngày đông, sau khi hứng một trận đòn roi của bố cùng những lời ngoa ngoắt của mẹ kế, tôi bỏ nhà ra đi, nghĩ phận mình không khác gì “cô bé bán diêm” mà tôi đã được học. Lúc này, tôi đã học đến lớp 9 và chín năm học tôi đều học khá.

Tôi xuống Hà Nội tìm việc làm, rồi như sự đưa đẩy của số phận, từ đứa chẳng biết gì đến internet, tôi nghiện game lúc nào không hay! Cứ hết giờ làm là tôi lại lao vào quán nét chơi thâu đêm suốt sáng, rồi quen một bạn gái tên K cũng có hoàn cảnh gia đình như tôi.

Cũng qua mạng, tôi quen một người bạn trai rồi yêu và chuyển đến sống cùng anh ấy, nhưng do tôi chưa đủ tuổi đăng ký kết hôn. Tôi đã có những tháng ngày hạnh phúc ngắn ngủi nhưng chỉ ba tháng sau thì chúng tôi chia tay vì “chồng” tôi nói: “Anh chưa hề yêu em, anh lấy em vì anh cảm thấy thích, thế thôi!”, và đưa tôi trở về nhà bố và dì tôi để “trả”. Chán đời, tôi đã uống thuốc ngủ tự tử nhưng chưa thể chết được! Nghĩ thương mẹ, thương em và không muốn làng xóm biết chuyện nên tôi lại bỏ nhà ra đi.

Tôi gặp lại K, và hai đứa lang thang chán rồi lại ở lỳ quán nét chơi cho đến khi không còn tiền trả, K gọi cho một người chị mà K quen qua mạng đến “cứu nét” cho chúng tôi.

Chị ấy tên là P đi cùng một người đàn ông tên M đến trả tiền nét và đưa chúng tôi đi ăn cơm, sau đó đưa chúng tôi đi gặp bà D (sau này tôi biết bà ta là chủ chứa).

Đêm hôm đó, M nói dối chúng tôi là “Lên Lào Cai bán quần áo cho chị gái chị, dạo này gần tết nên hàng bán chạy, cần tìm người bán hàng”, nên cả tôi và K đều đồng ý, nhưng không ngờ bị sa chân vào cạm bẫy từ đó. M đưa tôi và K vượt biên sang Trung Quốc ngay trong đêm.

Những ngày ở Trung Quốc tôi thường xuyên bị tiếp khách, rồi đánh đập, hành hạ vì không biết chiều khách và có ý định bỏ trốn. Chủ chứa cho chúng tôi ăn cơm nấu như cháo, thịt để hàng tháng trong tủ cứng như đá được cho vào nấu chung với rau và đồ thập cẩm khác nên tôi bị đau bụng liên tục, phải mua bimbim về ăn với cơm nên người gầy đét. Chúng tôi bị giam cầm như con thú, không được tự do, ngay cả khi “đến tháng” của con gái, họ bắt tôi nhét cục bông to vào chỗ kín để tiếp khách…

Thậm chí, có những hôm tôi bị sốt mà vẫn phải tiếp khách và còn bị một khách hung dữ lấy roi điện đánh tóe máu và móc hết tiền mà khách cho riêng tôi giấu được trước đó vì không biết cách chiều. Khi trả tôi về nhà chủ, hắn còn la mắng tôi đi khách chậm khiến chủ chửi mắng. Uất ức, tôi ngồi khóc thì bị chủ lôi ra đánh tiếp.

Trung bình, mỗi ngày, tôi phải tiếp 15 khách, không kể sớm trưa. Người tôi gặp trẻ nhất là thằng bé mới 14 tuổi chưa biết quan hệ, chỉ đến vì tò mò, nhưng cũng có cả ông già bằng tuổi ông nội tôi, chống gậy mà đi nhưng vẫn ham của lạ!…

Hãi hùng nhất đối với tôi là khi bị chủ bắt chứng kiến cảnh một chị định trốn về Việt Nam bị đánh, bị chém chết bằng một con dao dài một mét. Rồi một hôm trời mùa đông, ông chủ bắt về một chị cũng chạy trốn không chịu tiếp khách, bị lột hết quần áo, quỳ hai chân xuống còn hai tay bị treo lên cửa sổ. Mấy người đàn ông to khỏe lấy roi điện quật liên tục khắp người mặc cho chị ấy oằn oại kêu khóc… để dằn mặt tất cả những ai có ý định bỏ trốn. Thế nên, cho đến tận bây giờ, dù đã về Việt Nam, tôi vẫn mơ thấy mình bị tra tấn…

Do tiếp khách nhiều nên tôi mắc phải một căn bệnh rất khó chữa, sức khỏe sa sút trầm trọng. Tôi nghĩ phải nhân cơ hội này trốn về nước mới mong sống tiếp, nên nói dối bà chủ là có mấy người bạn muốn sang làm gái, nếu bà giúp được thì thật tốt, và xin bà ta cho về Việt Nam chữa bệnh, rồi đưa bạn sang luôn. Thấy tôi héo hon không tiếp khách được, và tưởng tôi nói là thật nên bà ta đồng ý cho tôi tự bắt xe về Lào Cai. Sau đó, tôi về Tuyên Quang, đi tìm K bàn chuyện tìm M và D để tố cáo.

Lo cho tính mạng của chúng tôi, các chú Công an đưa chúng tôi vào Trung tâm bảo trợ xã hội tỉnh Tuyên Quang, rồi giới thiệu đến Ngôi nhà Bình yên. Tại đây, tôi đã được tư vấn, hỗ trợ tâm lý, chăm sóc sức khỏe và chữa bệnh nên sức khỏe cũng dần hồi phục.

Tôi cũng được học nghề trang điểm và hy vọng mình sẽ thành một thợ trang điểm lành nghề. Đặc biệt, ở đây tôi có thêm những người bạn – những người cùng cảnh ngộ, từng bị buôn bán và trốn thoát được về, nên hiểu và thông cảm, chia sẻ với nhau.

Tôi đã sống những ngày tủi nhục trên suốt gần bốn năm! Năm nay tôi đã 21 tuổi.

 

Tự truyện của nạn nhân bị buôn bán trở về (Phần 3):

Thành gái mại dâm sau một lần ‘cứu nét’

 

Cô gái chưa tới 16 tuổi, sau khi bị bán vào “động quỷ” bị đánh đập hành hạ ép phải tiếp từ 10 đến 15 lượt khách mỗi ngày. Chỉ trong vòng ba tháng, cô trở nên tàn tạ và bị “má mì” bắt làm “gái đứng đường”.

<=”” p=””>

Ảnh chỉ mang tính minh họa.

Tôi quê ở tỉnh Tuyên Quang, bố mẹ tôi đều làm ruộng. Ròng rã 10 năm trời từ khi tôi biết nhớ đến khi tôi học lớp 8, mẹ tôi thường xuyên bị bố hành hạ vì những cơn nghiện rượu của ông. Không còn sức chịu đựng, mẹ tôi xin ly hôn.

Khi ra tòa, tòa phán xử tôi ở với mẹ, còn bố tôi nuôi em gái. Mẹ tôi tự nguyện chỉ lấy suất ruộng của mẹ còn để lại cho bố tất cả nhà cửa, ruộng vườn. Mẹ đưa tôi về sống nhờ ông bà ngoại.

Em gái tôi sống với bố được vài bữa đã thấy ôm quần áo đi bộ gần 5km đến bà ngoại tìm mẹ: “Bố uống rượu say đánh con, không cho con đi học, đồ đạc trong nhà bố bán hết để uống rượu rồi”. Thương con không kìm được nước mắt nhưng mẹ tôi vẫn bảo: “Thôi con ạ, mẹ bây giờ chỉ nuôi được chị con thôi, nhà còn không có thì làm sao mẹ nuôi được con nữa”.

Tôi ôm em, khóc và xin mẹ “Mẹ cho em ở lại với con đi, mỗi bữa con chỉ ăn một bát thôi nhường phần còn lại của con cho em…”. Thêm em, mẹ vất vả hơn nên xin vào nhà máy chè làm việc, còn tôi ngoài giờ học tôi phụ ông bà chăn trâu, chăn vịt, đi chợ bán măng…

Nhưng cuộc sống êm đềm ấy chỉ được một năm thì mẹ tôi lại lấy chồng, một người cũng nghèo khó như mẹ. Vài tháng sau, bố đẻ tôi mất và bà nội đón em gái tôi về sống cùng, còn tôi sống với mẹ và dượng.

Chẳng rõ số phận mẹ tôi thế nào mà người chồng sau này lại nghiện rượu, ông ta thường coi tôi như cái gai trong mắt. Tôi bị bố dượng đánh, mẹ không nói gì, nên tôi ấm ức bỏ nhà ra đi mà chỉ có duy nhất bộ quần áo mặc trên người. Tôi đến quán nét chơi, nhưng mẹ tôi lại tìm về.

Nhưng chỉ vài hôm sau, bố dượng lại mang tôi ra chửi rủa, đánh đập thậm tệ và lần này tôi quyết bỏ nhà đi hẳn. Tôi mang theo quần áo đến quán nét chơi mấy hôm liền, đến lúc không còn tiền trả, nhớ tới một người bạn gái quen qua mạng tên N ở Hà Nội cũng có hoàn cảnh giống tôi. N bảo cứ ở đấy chơi, N sẽ đến giúp. Đúng hẹn, một ngày sau N lên Tuyên Quang, nhưng cũng không đủ tiền trả tiền nét cho tôi.

Tôi lại chat với một người chị gái quen qua mạng tên P, P đến cùng M rồi trả tiền và đưa chúng tôi đi ăn cơm. Ăn xong, P bảo đưa tôi về nhà nhưng tôi bảo: “Em không về đâu, dượng em ác lắm”, thì P bảo: “Thế em có định đi làm không, cứ lông bông mãi thế này hư người ra”. Tôi nghĩ cũng phải nên nhận lời đi gặp chị gái của P để tìm việc làm (người mà sau này tôi mới biết là chủ chứa).

Chị ta SN 1982, người to béo nên có tên là Dung béo. Dung béo nhìn tôi rồi bảo: “Chị đưa em đi Lào Cai bán hàng đến 29 tết thì về, gần một tháng cũng kiếm được 1 triệu đồng đấy”. Chưa đầy 16 tuổi, ít va chạm xã hội nên tôi tin ngay lời họ, nhất là sau khi P đã cứu nét cho tôi. N cùng đồng ý đi cùng.

Đúng 9 giờ tối, họ thuê một xe taxi rồi M cùng P đón tôi và N đưa lên Lào Cai. Lúc này, tôi cũng thấy nghi nghi nên hỏi: “Sao lại đi vào buổi tối?” thì M bảo “Đi buổi tối để sáng mai có mặt bán hàng luôn”. Trên xe, tôi ngủ đến khi thức dậy đã bốn giờ sáng, nhìn thấy có chữ cửa khẩu Lào Cai.

Rồi họ đưa tôi và N đi xem ôm đến một bến đò, qua đò 10 phút là sang bờ bên kia. Một người đàn ông Trung Quốc đón tôi và N rồi đưa đến một chợ ba tầng có tên chợ Yến Sào. Lên tầng hai, họ đưa chúng tôi vào một căn nhà nhỏ như gian hàng, tôi hỏi “mình sẽ bán hàng ở đây à” thì M gật đầu, sau đó người đàn ông kia đưa cho M một tập tiền 500.000 đồng.

M bảo đây là tiền trả taxi rồi quay trở về vì taxi vẫn đợi. Tôi vào N ngủ đến hai giờ chiều thì người đàn ông Trung Quốc gọi dậy đưa hai đứa đi mua quần áo và làm đầu. Thấy lạ, tôi hỏi: “Em đi bán hàng sao lại phải mua nhiều quần áo thế này, em lấy đâu ra tiền mà trả?”, thì người đàn ông kia bảo: “Nay mai làm mà trả nợ, hết nợ tao cho ít tiền mà về nhà”. Tôi giật mình hỏi rõ lại thì ông ta quát: “Tao mua chúng mày về làm gái, chứ ai cần bán hàng?”

Hai ngày sau, họ đưa chúng tôi vào sâu trong nội địa, lúc này là 27 tết và tách tôi và N mỗi đứa một nơi. Tôi được đưa đến một khách sạn 10 tầng to đẹp để bán dâm. Một đứa bé chưa đầy 16 tuổi, chưa từng có người yêu, phải tiếp từ 10 đến 15 lượt khách mỗi ngày, rồi mỗi lần không chịu đi khách lại bị đánh đập khiến tôi tàn tạ cả thể xác lẫn tinh thần.

Ròng rã ba tháng trời sau đó, tôi bị làm nô lệ tình dục và bị viêm cổ tử cung nặng không đi khách được nữa. Không sử dụng được, họ trả tôi cho Dung béo tại huyện Hà Khẩu. Trở lại chợ Yến Sào chỉ cách một con sông là sang đến Lào Cai, tôi lại nung nấu ý định bỏ trốn.

Chợ Yến Sào có ba tầng, tầng một bán hàng hóa, tầng hai là chợ mua bán dâm. Ban ngày mọi chuyện diễn ra bình thường, tầng hai đóng cửa kín mít, nhân viên được nghỉ ngơi, nhưng đến chập tối thì đèn xanh đèn đỏ bật lên và có khoảng 100 cô gái Việt Nam ăn mặc khêu gợi, trang điểm đậm cùng đứng ngồi đón khách.

Tôi bị bắt bán dâm ngoài đường. Cứ tối đến là hàng trăm cô gái Việt, người thì tự nguyện, kẻ bị ép buộc cùng ăn mặc khiêu dâm đứng hàng dài ngoài đường. Ngoài đường người qua lại nhiều nên có kiểu “đá chạy” – một số gái bắt khách giao cho gái khác nhưng đòi tiền trước rồi đi thật nhanh để cho gái theo khách về nhà nghỉ.

Khi đi cùng khách, gái đi lùi phía sau rồi lừa cơ hội nhảy lên xe ôm rú ga phóng thật nhanh cho khách không đuổi kịp. Xe ôm đưa gái về nhà chủ, thay quần áo, kiểu tóc cho khác đi rồi lại xuống đường bắt khách tiếp. Cũng nhờ kiểu “đá chạy” này mà tôi có cơ hội lén mua được một cái sim điện thoại Việt Nam gọi về cho mẹ.

Tôi cũng lân la làm quen được với một chị người Việt bán hàng ở tầng một, khi biết hoàn cảnh của tôi, chị đã giúp tôi báo với CA và bộ đội biên phòng tỉnh Lào Cai. Tôi mừng đến phát khóc vì biết mình được giải cứu, cứ cuống quýt hỏi các chú CA xem đây là thực hay mơ?

CA tỉnh Lào Cai đã liên lạc với CA tỉnh Tuyên Quang lên đón tôi về Tuyên Quang, nhưng vẫn chưa được về nhà ngay vì sợ không an toàn tính mạng, do đường dây buôn người vẫn chưa bị triệt phá. Tôi được Trung tâm bảo trợ xã hội tỉnh tiếp nhận, chăm sóc trong 20 ngày rồi trở về gia đình, xa nhà đúng nửa năm trời.

Tôi xin mẹ đi học lại lớp 10, mẹ đồng ý nhưng bố dượng thì không, nên tôi phải xin tiền bà nội. Tôi chuẩn bị để thi thì được các chú CA tỉnh Tuyên Quang báo ở Trung tâm phụ nữ và Phát triển có tổ chức học nghề miễn phí cho phụ nữ bị buôn bán trở về có hoàn cảnh khó khăn. Thế là tôi được đến với Ngôi nhà Bình yên và học nghề. Tôi quyết tâm làm lại từ đầu. Mười bảy tuổi, ai cũng bảo tôi còn quá trẻ!

 

 

Tự truyện của nạn nhân bị buôn bán trở về (Phần 4):

Cô gái 16 tuổi trở thành nô lệ tình dục vì tin bạn

 

Chưa một lần rời làng quê nhỏ bé nhưng vì tin bạn, cô gái vừa bước vào tuổi trăng tròn phải trả giá bằng những tháng này đen tối nhất trong động quỷ, phải chịu mọi đòn roi tra tấn của bọn buôn người và chôn vùi ngày tháng đẹp đẽ của người con gái dưới đống bùn nhơ nhớp.

Ảnh chỉ mang tính minh họa.

 

Cho đến bây giờ, tuy đã trở về nước nhưng tôi vẫn ân hận và tự trách mình chỉ vì cả tin mà để bọn buôn người lừa bán sang Trung Quốc, bị đày đọa hơn một năm trời khổ nhục không kể xiết.

Sinh ra và lớn lên ở huyện Lục Ngạn, tỉnh Bắc Giang, gia đình quá khó khăn nên năm 14 tuổi tôi phải nghỉ học ở nhà phụ giúp bố mẹ. Năm 16 tuổi, tôi đã sa vào cạm bẫy của bọn buôn người.

Đó là sáng ngày 5-7-2007, anh Đ – một người bạn gọi điện rủ tôi đi mua máy sấy vải. Tôi nhận lời đến cổng chợ Kép gặp Đ. Chúng tôi bắt xe buýt đi đến ngã tư có cây xăng thuộc TP Bắc Giang thì Đ bảo xuống xe.

Lúc đó, tôi không hề biết đã đến Bắc Giang, vì từ nhỏ tôi chưa đi đâu xa bao giờ, cũng không biết Bắc Giang ở đâu. Đ bảo tôi bắt xe đến chỗ nào uống nước cho mát, đi được khoảng 200m thì có một người gọi Đ và bảo lên xe ô tô, Đ giới thiệu là anh trai cùng đi mua máy sấy vải.

Đến Lạng Sơn, Đ bảo là xuống ăn cơm trưa. Tôi say xe nên rất mệt, không ăn được gì. Sau đó, Đ đưa cho tôi cốc nước. Uống xong, tôi thấy người mệt hơn và cứ nửa tỉnh, nửa mê. Tôi hỏi Đ lúc nào về thì Đ bảo “Anh C vừa gọi điện cho anh, nói là đã mua được máy sấy vải rồi. Anh C đang ở động chơi, anh em mình vào đó để cùng về”. Tôi đồng ý vì C là bạn của Đ – người cùng thôn và cũng là anh kết nghĩa của tôi.

Đ bảo tôi không đi được ô tô thì bắt xe ôm đi vậy! Rồi tôi, Đ và một người lạ mặt nữa cùng đi xe ôm đến cửa khẩu Tân Thanh. Chuyến xe này đi rất xa, xuống xe còn đi bộ qua mấy quả núi mà tôi không biết là đâu, hơn nữa trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê nên tôi cứ thế đi theo.

Sau đó, chúng tôi đi đến một khu toàn nhà cao tầng có biển toàn bằng tiếng Trung Quốc. Tôi hỏi Đ: “Sau lại đến đây?”, thì Đ bảo “sắp đến chỗ anh C rồi”.

Chúng tôi đi tiếp nửa ngày đường đến một ngôi nhà khá đông người. Một thanh niên chừng 25 tuổi tên M đưa đón tôi, tôi sốt ruột hỏi anh C đâu, và đòi về, M bảo chờ một lát, rồi nói “Mấy anh em đi mua quần áo kẻo ở bên này không được mặc quần áo Việt Nam, CA họ bắt”.

Cả ba đến cửa hàng, mua quần áo cho tôi và bắt mặc ngay, mua xong trời tối, tôi khóc đòi về vì sợ bố mẹ đi tìm thì Đ cứ bảo chờ anh C lát rồi về. Đến 10H tối, thì Đ lại bảo anh C bận không đến được, thôi để anh đưa về.

Tin lời, tôi cùng Đ, M bắt xe ôm đi một mạch cả đêm đến 5 giờ sáng đến một cây xăng thì có một chị tên Linh, người Việt đến đón. M bảo “Em sang xe chị Linh nhé, chở đông quá sợ CA bắt”. Tôi nghe lời vì cứ nghĩ có Đ đi cùng sang.

Nhưng không, cùng xe với Linh và tôi là một người đàn ông Trung Quốc khoảng 70 tuổi. Linh giới thiệu là bố nuôi và đang đưa ông ta về Việt Nam chơi. Tôi hỏi Linh: “Sao bạn em lâu đến thế?”. Lúc này, Linh mới nói thật: “Em bị người bạn đó lừa bán vào đây rồi, em phải ở lại tiếp khách trong một năm, trả hết nợ rồi bà chủ đưa em về”.

Quá bất ngờ, tôi vật vã gào khóc, van xin họ nhưng vô ích. Cuộc sống hơn một năm làm nô lệ tình dục khiến tôi tưởng dài như cả thế kỷ. Tôi đã sống những ngày triền miên kinh hoàng và sợ hãi, bị đánh đập hành hạ cả về thể xác lẫn tinh thần. Tôi thấy tủi nhục và xấu hổ vì cái công việc bẩn thỉu mà tôi chưa bao giờ nghĩ mình lại phải làm. Tôi oán hận bản thân thiếu hiểu biết, chưa từng nghe nói đến nạn buôn bán phụ nữ, trẻ em là gì để đề phòng.

Rồi may mắn đến với tôi trong một đợt truy quét mại dâm, CA tỉnh Quảng Đông đã giải thoát cho tôi và 12 cô gái khác ra khỏi ổ chứa, đưa chúng tôi về CQCA lấy lời khai, giam một ngày rồi thả ra. Lúc này, tôi dở khóc dở cười vì không biết đi đâu, về đâu.

12 đứa bọn tôi chia làm hai nhóm, thề sống chết cũng phải trở về Việt Nam. Trời đã tối mà năm đứa vẫn đứng ở cổng chợ Quảng Đông thì tôi lại gặp được một chị trước đó cũng bị lừa bán vào chỗ chúng tôi ba tháng. Chị ấy đã trốn được về, nay lại quay trở lại ở với ông bà người Trung Quốc.

Khi nghe tôi kể chuyện mới xảy ra, chị bảo sẽ đưa chúng tôi vào nhà ông bà ở tạm, ông bà rất tốt. Trời tối và cũng không còn cách nào khác nên chúng tôi đi theo. Nghe tôi kể, ông bà thương tình mua cho tôi chiếc điện thoại để liên lạc về nhà. Bố tôi nghe máy, cho tôi biết ở nhà đã bắt được thủ phạm lừa bán con, giờ con phải tìm đường về càng sớm càng tốt, CA đang chờ con về làm nhân chứng.

Tôi ở lại nhà ông bà Trung Quốc này hai tuần thì liên lạc được với người anh họ đang làm ăn ở Quảng Châu và đến ngày 27-8, tôi được về nhà. Cả gia đình tôi vô cùng sung sướng. Nhưng sau đó, tôi lại không tránh khỏi sự kỳ thị của làng xóm.

Bây giờ, tôi được hỗ trợ học nghề và tư vấn tâm lý, pháp luật ở Ngôi nhà Bình yên. Kẻ lừa bán tôi đã phải trả giá bằng nhiều năm tù, nhưng điều tôi muốn nói với mọi người là làm sao để phụ nữ và trẻ em vùng sâu, vùng xa có được hiểu biết về nạn buôn bán người để tự bảo vệ mình, đừng như tôi chính là một nạn nhân từ điều thiếu hiểu biết đó!

 

Chưa một lần rời làng quê nhỏ bé nhưng vì tin bạn, cô gái vừa bước vào tuổi trăng tròn phải trả giá bằng những tháng này đen tối nhất trong động quỷ, phải chịu mọi đòn roi tra tấn của bọn buôn người và chôn vùi ngày tháng đẹp đẽ của người con gái dưới đống bùn nhơ nhớp.

Ảnh chỉ mang tính minh họa.

 

Cho đến bây giờ, tuy đã trở về nước nhưng tôi vẫn ân hận và tự trách mình chỉ vì cả tin mà để bọn buôn người lừa bán sang Trung Quốc, bị đày đọa hơn một năm trời khổ nhục không kể xiết.

Sinh ra và lớn lên ở huyện Lục Ngạn, tỉnh Bắc Giang, gia đình quá khó khăn nên năm 14 tuổi tôi phải nghỉ học ở nhà phụ giúp bố mẹ. Năm 16 tuổi, tôi đã sa vào cạm bẫy của bọn buôn người.

Đó là sáng ngày 5-7-2007, anh Đ – một người bạn gọi điện rủ tôi đi mua máy sấy vải. Tôi nhận lời đến cổng chợ Kép gặp Đ. Chúng tôi bắt xe buýt đi đến ngã tư có cây xăng thuộc TP Bắc Giang thì Đ bảo xuống xe.

Lúc đó, tôi không hề biết đã đến Bắc Giang, vì từ nhỏ tôi chưa đi đâu xa bao giờ, cũng không biết Bắc Giang ở đâu. Đ bảo tôi bắt xe đến chỗ nào uống nước cho mát, đi được khoảng 200m thì có một người gọi Đ và bảo lên xe ô tô, Đ giới thiệu là anh trai cùng đi mua máy sấy vải.

Đến Lạng Sơn, Đ bảo là xuống ăn cơm trưa. Tôi say xe nên rất mệt, không ăn được gì. Sau đó, Đ đưa cho tôi cốc nước. Uống xong, tôi thấy người mệt hơn và cứ nửa tỉnh, nửa mê. Tôi hỏi Đ lúc nào về thì Đ bảo “Anh C vừa gọi điện cho anh, nói là đã mua được máy sấy vải rồi. Anh C đang ở động chơi, anh em mình vào đó để cùng về”. Tôi đồng ý vì C là bạn của Đ – người cùng thôn và cũng là anh kết nghĩa của tôi.

Đ bảo tôi không đi được ô tô thì bắt xe ôm đi vậy! Rồi tôi, Đ và một người lạ mặt nữa cùng đi xe ôm đến cửa khẩu Tân Thanh. Chuyến xe này đi rất xa, xuống xe còn đi bộ qua mấy quả núi mà tôi không biết là đâu, hơn nữa trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê nên tôi cứ thế đi theo.

Sau đó, chúng tôi đi đến một khu toàn nhà cao tầng có biển toàn bằng tiếng Trung Quốc. Tôi hỏi Đ: “Sau lại đến đây?”, thì Đ bảo “sắp đến chỗ anh C rồi”.

Chúng tôi đi tiếp nửa ngày đường đến một ngôi nhà khá đông người. Một thanh niên chừng 25 tuổi tên M đưa đón tôi, tôi sốt ruột hỏi anh C đâu, và đòi về, M bảo chờ một lát, rồi nói “Mấy anh em đi mua quần áo kẻo ở bên này không được mặc quần áo Việt Nam, CA họ bắt”.

Cả ba đến cửa hàng, mua quần áo cho tôi và bắt mặc ngay, mua xong trời tối, tôi khóc đòi về vì sợ bố mẹ đi tìm thì Đ cứ bảo chờ anh C lát rồi về. Đến 10H tối, thì Đ lại bảo anh C bận không đến được, thôi để anh đưa về.

Tin lời, tôi cùng Đ, M bắt xe ôm đi một mạch cả đêm đến 5 giờ sáng đến một cây xăng thì có một chị tên Linh, người Việt đến đón. M bảo “Em sang xe chị Linh nhé, chở đông quá sợ CA bắt”. Tôi nghe lời vì cứ nghĩ có Đ đi cùng sang.

Nhưng không, cùng xe với Linh và tôi là một người đàn ông Trung Quốc khoảng 70 tuổi. Linh giới thiệu là bố nuôi và đang đưa ông ta về Việt Nam chơi. Tôi hỏi Linh: “Sao bạn em lâu đến thế?”. Lúc này, Linh mới nói thật: “Em bị người bạn đó lừa bán vào đây rồi, em phải ở lại tiếp khách trong một năm, trả hết nợ rồi bà chủ đưa em về”.

Quá bất ngờ, tôi vật vã gào khóc, van xin họ nhưng vô ích. Cuộc sống hơn một năm làm nô lệ tình dục khiến tôi tưởng dài như cả thế kỷ. Tôi đã sống những ngày triền miên kinh hoàng và sợ hãi, bị đánh đập hành hạ cả về thể xác lẫn tinh thần. Tôi thấy tủi nhục và xấu hổ vì cái công việc bẩn thỉu mà tôi chưa bao giờ nghĩ mình lại phải làm. Tôi oán hận bản thân thiếu hiểu biết, chưa từng nghe nói đến nạn buôn bán phụ nữ, trẻ em là gì để đề phòng.

Rồi may mắn đến với tôi trong một đợt truy quét mại dâm, CA tỉnh Quảng Đông đã giải thoát cho tôi và 12 cô gái khác ra khỏi ổ chứa, đưa chúng tôi về CQCA lấy lời khai, giam một ngày rồi thả ra. Lúc này, tôi dở khóc dở cười vì không biết đi đâu, về đâu.

12 đứa bọn tôi chia làm hai nhóm, thề sống chết cũng phải trở về Việt Nam. Trời đã tối mà năm đứa vẫn đứng ở cổng chợ Quảng Đông thì tôi lại gặp được một chị trước đó cũng bị lừa bán vào chỗ chúng tôi ba tháng. Chị ấy đã trốn được về, nay lại quay trở lại ở với ông bà người Trung Quốc.

Khi nghe tôi kể chuyện mới xảy ra, chị bảo sẽ đưa chúng tôi vào nhà ông bà ở tạm, ông bà rất tốt. Trời tối và cũng không còn cách nào khác nên chúng tôi đi theo. Nghe tôi kể, ông bà thương tình mua cho tôi chiếc điện thoại để liên lạc về nhà. Bố tôi nghe máy, cho tôi biết ở nhà đã bắt được thủ phạm lừa bán con, giờ con phải tìm đường về càng sớm càng tốt, CA đang chờ con về làm nhân chứng.

Tôi ở lại nhà ông bà Trung Quốc này hai tuần thì liên lạc được với người anh họ đang làm ăn ở Quảng Châu và đến ngày 27-8, tôi được về nhà. Cả gia đình tôi vô cùng sung sướng. Nhưng sau đó, tôi lại không tránh khỏi sự kỳ thị của làng xóm.

Bây giờ, tôi được hỗ trợ học nghề và tư vấn tâm lý, pháp luật ở Ngôi nhà Bình yên. Kẻ lừa bán tôi đã phải trả giá bằng nhiều năm tù, nhưng điều tôi muốn nói với mọi người là làm sao để phụ nữ và trẻ em vùng sâu, vùng xa có được hiểu biết về nạn buôn bán người để tự bảo vệ mình, đừng như tôi chính là một nạn nhân từ điều thiếu hiểu biết đó!

 

Tự truyện của nạn nhân bị buôn bán trở về (Phần cuối):

Bị ‘bán’ làm vợ khi mới 15 tuổi

 

Bị “bà chủ” lấy roi điện đập vào lưng và gí que lửa vào chân cô gái 15 tuổi chấp nhận làm vợ người đàn ông Trung Quốc thay vì làm gái bán dâm. Phận “con ở” phục vụ người mẹ chồng bệnh tật, người anh chồng bị thần kinh và người chị dâu bị què quá cơ cực khiến cô bé nung nấu ý định chạy trốn…

Vì nhẹ dạ nên tôi đã bị lừa… Ảnh chỉ mang tính minh họa

Trong trại, tôi phải làm hoa giả từ 6 giờ sáng đến 9 giờ tối mà chỉ được ăn cháo trắng và rau. May mắn ở đây, tôi được nhiều người quí mến, ông đầu bếp thỉnh thoảng còn lén xẻ thịt và cơm cho tôi ăn, cô CA cho áo rét…

Nhà tôi ở một huyện ngoại thành của TP Hải Phòng và cũng thuộc diện nghèo khó. Khi tôi 12 tuổi, mẹ tôi sinh thêm em bé. Bận rộn, bố mẹ ít có thời gian quan tâm đến tôi và đến 15 tuổi, tôi bắt đầu sinh hư. Đầu tiên, tôi bập vào game online.

Từ một học sinh giỏi liên tục 9 năm liền, tôi bắt đầu thấy mê game hơn học. Theo bạn bè rủ rê, tôi chơi thâu đêm suốt sáng, khi bố mẹ phát hiện ra thì tôi đã “nghiện” nét nặng. Tôi bị đánh chửi và trong một lần bị chửi thậm tệ, tôi bỏ nhà đi với hai bàn tay trắng.

Cả ngày ngồi trong quán nét, tôi suy nghĩ kiếm tiền để trả tiền nét và nhớ đến hai người bạn gái quen qua mạng. Tôi đã gọi họ đến “cứu nét” và đón tôi về ở cùng. Hai người bạn, một người tên L.A, 17 tuổi không có bố mẹ, còn H đã 22 tuổi cũng bỏ nhà đi giống tôi.

Một hôm, H và L.A kể với tôi mới quen được hai thanh niên trẻ là hai anh em ruột, rủ H và L.A đến nhà chơi và hứa sẽ nuôi cả hai. Họ rủ tôi đi cùng, vì không muốn để tôi một mình.

Ngay chiều hôm đó, anh rể của người yêu H và L.A gọi taxi đưa ba chúng tôi đến một căn nhà khá giàu có. Đây là nhà hai anh em là người yêu của H và L.A. Ở nhà họ 4 ngày, tôi rất vui vì thấy chẳng phải làm gì mà cuộc sống thật sung sướng, họ đưa chúng tôi đi tắm biển, chơi game, ăn uống sung túc…

Đến ngày thứ 5, họ bảo cả nhà sẽ đi chơi xa một chuyến và hỏi chúng tôi muốn đi Hạ Long hay Lạng Sơn. Với một con bé 15 tuổi chưa từng va chạm xã hội, nên họ nói gì tôi cũng tin nên tôi đồng ý.

Chiều ngày 4-7-2009, họ dùng xe riêng hiệu Innova đưa chúng tôi đi đến tối mịt thì đến một con sông. Họ bảo chúng tôi xuống thuyền đi xem sông. Tôi không ngờ chỉ qua một con sông nhỏ là cuộc đời tôi phải trải qua một bước ngoặt cùng cực.

Đi trên thuyền chỉ chừng năm phút, chúng tôi sang đất Trung Quốc. Tối đó, chúng tôi nghỉ ở một khách sạn ở Đông Hưng và gặp một người đàn bà mà sau này tôi mới biết là chủ đường dây buôn bán. Mệt quá nên tôi ngủ một mạch đến chín giờ sáng hôm sau.

Thấy tôi dậy, họ bảo tiếp tục đi tham quan Trung Quốc. Đi xe khách một ngày một đêm đến tỉnh Phúc Kiến. Rồi họ giao tôi cho một bà tên H.

Bà H đưa tôi đến một vùng núi, rồi lại giao tôi cho hai bà T và M. Bà T đưa tôi đi chợ, mua quần áo và lúc về nhà, bà ấy mới nói cho tôi biết là tôi đã bị lừa bán với giá 5000 nhân dân tệ. Bây giờ, tôi có hai con đường, một là đi làm gái, hai là đi lấy chồng.

Tôi khóc nức nở, rồi hét lên: “Tôi không chọn gì hết, tôi muốn về nhà”. Lập tức, bà ta lấy roi điện đập vào lưng và gí que lửa vào chân tôi, nên tôi đành chọn con đường đi làm vợ với suy nghĩ dù sao cũng đỡ nhục hơn làm gái bán dâm.

T tiếp tục chuyển giao tôi cho một bà tên L để bán tôi cho một người đàn ông nghèo khổ. Hôm sau, theo thói quen ở nhà, tôi ngủ đến 8 giờ sáng mới dậy, họ liền gọi cho bà chủ bảo tôi lười, nếu không chịu làm sẽ đánh cho một trận rồi bắt đi làm gái.

15 tuổi, ở nhà tôi mới biết rửa rau, rửa bát, quét nhà, bây giờ tôi phải giặt giũ, bổ củi… như một con ở. Đã thế gia đình mua tôi, bố thì chết, mẹ thì bị bệnh, anh trai bị thần kinh, còn chị dâu thì què. Họ không đánh răng, không tắm giặt, nên bẩn thỉu vô cùng.

“Chồng” tôi sạch sẽ hơn chút nhưng lại đi làm ở trên tỉnh, tháng về vài ba lần. Rồi tôi gặp được vị cứu tinh là anh hàng xóm. Thấy tôi ngày nào cũng khóc nên anh ấy hỏi thăm và cho tôi mượn điện thoại liên lạc về nhà qua chat.

Tôi gửi mail về cho anh trai, nhưng gia đình cũng không biết làm gì. Bố mẹ chỉ biết khóc cạn nước mắt, đã lập bàn thờ vì tưởng tôi đã chết sau mấy tháng trời ròng rã kiếm tìm. Tôi năn nỉ anh hàng xóm giúp tôi về Việt Nam, nhưng gia đình anh và nhà “chồng” tôi là họ hàng, nếu báo CA ngay sẽ bị lộ và anh ấy sẽ bị bố mẹ đánh mắng.

Anh bảo tôi chờ 10 ngày nữa lên phố học thì sẽ báo CA đến đưa tôi đi. Thấy tôi suốt ngày quấn quýt và dùng điện thoại của anh hàng xóm, gia đình mua tôi sinh nghi và mọi chuyện bại lộ. Tôi bị đánh dã man hơn, họ còn gọi cho bà chủ nói tôi liên lạc về nhà, dọa trả tôi và đòi lại 25000 nhân dân tệ.

Tôi phải quỳ khóc van xin họ đừng trả tôi cho bà chủ vì tôi biết sẽ bị bán đi làm gái. Nhưng họ không mảy may động lòng mà bắt tôi chờ bà chủ đến, nhưng bận nên bà ta chưa đến được. Không còn cách nào khác, tôi chạy vào nhà lấy con dao phay to nhất chĩa vào cả nhà nói nếu không thả tôi đi tôi sẽ chém chết hết rồi tôi cũng chết luôn.

Không hiểu vì thương tôi hay sợ tôi làm liều nên anh hàng xóm đã gọi 110 báo CA Trung Quốc. CA đến, họ hỏi tên tuổi, và số điện thoại gia đình rồi bảo tôi lên xe, đưa tôi về đồn, cho mượn máy tính để tôi chat với anh trai và nói tôi sắp được về nhà.

Nhưng đồn CA giải cứu cho tôi chỉ là một đồn nhỏ, họ bảo không quyết định được việc trả tôi mà phải chuyển lên CA huyện. Vì tôi không có bất kỳ giấy tờ nào nên CA huyện bảo tôi vi phạm pháp luật, nhập cảnh trái phép, nhưng là trường hợp bị lừa bán nên phạt giam một tháng.

Trong trại, tôi phải làm hoa giả từ 6 giờ sáng đến 9 giờ tối mà chỉ được ăn cháo trắng và rau. May mắn ở đây, tôi được nhiều người quí mến, ông đầu bếp thỉnh thoảng còn lén xẻ thịt và cơm cho tôi ăn, cô CA cho áo rét…

Sau đó, tôi được gọi lên thông báo sẽ được đưa ra sân bay để về Việt Nam. Xuống sân bay, tôi được đưa tiếp đến đồn CA Đông Hưng vào khoảng 11 giờ đêm, rồi họ đưa tôi ra biên giới, cho tôi 40 nhân dân tệ rồi bảo tôi sang đò tự đi về.

Tôi lên đò mà nước mắt ròng ròng, sợ bà chủ đò lại lừa bán tôi lần nữa, nhưng rất may bà ta là người tốt, chở tôi lên bờ, đổi cho tôi 40 nhân dân tệ thành 100.000 đồng Việt Nam, lại không lấy tiền đò vì biết đi xe ô tô từ Móng Cái về Hải Phòng hết 100.000 đồng.

Nửa đêm, đói rét và lạ, tôi ngồi co ro ở một góc đường, cầu mong trời nhanh sáng. Trời hửng sáng tôi liền ra xe khách về Hải Phòng. Tiền xe hết 100.000 đồng nên tôi không còn xu nào cả. Đói lả và mệt, tôi ngủ thiếp đi thì được anh ngồi bên cạnh hỏi han. Biết chuyện của tôi, anh đi mua nước, mua xôi cho tôi ăn và cho mượn điện thoại gọi cho bố mẹ.

Cuối cùng, tôi cũng trở về Hải Phòng sau hơn một năm tủi nhục. Cả nhà tôi mừng mừng tủi tủi, nhưng em gái tôi dứt khoát không nhận chị vì thấy tôi thay đổi quá nhiều, và bảo tôi đã chết rồi… Bây giờ, tôi đang đi học lại lớp 9!

Theo Phương Thảo
Pháp luật&Xã hội

 

 

1 Comment »

  1. 1
    UVL Says:

    I remember sometime R was interested in easy affairs – getting jobs from a strange person or the like. I always iterate that nothing is easy!!!!!!!!!!!!!!! No affair costs nothing.


RSS Feed for this entry

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: